Núi Côn Lôn, một cái tên huyền thoại vang vọng qua hàng thiên niên kỷ trong tâm thức người Á Đông, luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho những câu chuyện thần thoại và truyền thuyết. Được mệnh danh là “ngọn núi thiêng đệ nhất Trung Quốc”, sự tò mò về việc núi Côn Lôn ở đâu và liệu nó có thực sự tồn tại đã thôi thúc không ít người đi tìm lời giải đáp. Hãy cùng Inter Stella khám phá những bí ẩn xung quanh dãy núi kỳ vĩ này.

Huyền Thoại Núi Côn Lôn: Nơi Giao Thoa Giữa Trần Gian Và Thiên Giới

Trong vô vàn truyền thuyết cổ xưa của Trung Hoa, dãy núi Côn Lôn không chỉ là một ngọn núi hùng vĩ mà còn là hành cung của Thiên Đế tại nhân gian, đồng thời được coi là trụ chống trời, kết nối trực tiếp với Thiên Giới. Sức hút của Côn Lôn không chỉ đến từ vẻ đẹp tự nhiên mà còn từ những câu chuyện tâm linh, nơi con người có thể tìm thấy con đường tu tiên và trường sinh bất lão.

Ba Tầng Cảnh Giới: Đường Đến Tiên Cảnh Ở Côn Lôn

Theo ghi chép trong sách cổ “Hoài Nam Tử”, núi Côn Lôn tổng cộng có ba tầng cảnh giới khác nhau, mỗi tầng mang đến một cấp độ biến hóa cho những ai đủ nghị lực để vượt qua. Tầng đầu tiên được gọi là “Lương Phong Chi Sơn” (Núi có gió mát), nơi người phàm nếu có thể leo lên đỉnh sẽ được ban thưởng trường sinh bất lão, thoát khỏi quy luật sinh tử của thế gian. Tuy nhiên, khi đặt chân đến đây, người ta sẽ nhận ra mình chỉ đang đứng dưới chân một ngọn núi khác, cao hơn và ẩn chứa nhiều thử thách hơn.

Nếu tiếp tục hành trình và chinh phục được tầng thứ hai, du khách sẽ sở hữu những siêu năng lực phi thường, có khả năng hô mưa gọi gió, biến đổi vạn vật theo ý muốn. Đến được nơi này, họ đã ở rất gần con đường trở thành Thần Tiên, cảm nhận được hơi thở của Thiên Giới. Cố gắng thêm nữa để lên đến nơi cao nhất, đó chính là “Thái Đế Chi Cư” (Nơi ở của Thái Đế) – Thiên Đình, nơi Thiên Đế ngự trị. Tại đây, người chinh phục đã hoàn toàn bước vào cảnh giới của “Thần”, hòa mình vào thế giới bất tử.

Tây Vương Mẫu và Yến Tiệc Giao Trì Trên Dãy Núi Côn Lôn

Ở chốn tiên cảnh của Côn Lôn, Tất nhiên không thể không nhắc đến một nhân vật quyền năng và bí ẩn: Tây Vương Mẫu. Nữ Thần này được miêu tả là chủ trì một buổi yến tiệc linh đình tại Giao Trì để chào đón những vị khách quý đến chốn tiên giới. Cuốn “Sơn Hải Kinh” kể rằng, nơi Tây Vương Mẫu cư ngụ có tên là “Ngọc Sơn”, đúng như tên gọi, đây là nơi chứa đựng vô số ngọc quý, và Giao Trì cũng được gọi là Ngọc Trì.

Tuy nhiên, thứ mà Tây Vương Mẫu thích ban tặng nhất không phải là ngọc, mà chính là những viên Thần dược trường sinh bất lão. Huyền thoại kể rằng, năm xưa, Hậu Nghệ nhờ công lao bắn rụng mặt trời mà được Tây Vương Mẫu tặng hai viên thần dược. Hai viên thần dược này sau đó đã dẫn đến câu chuyện bi thương về Thường Nga bay lên cung trăng, mãi mãi là một phần không thể thiếu trong kho tàng truyền thuyết dân gian.

<>Xem Thêm Bài Viết:<>

Núi Côn Lôn Ở Đâu Trong Hiện Thực: Vị Trí Địa Lý Và Những Bí Ẩn

Sau những câu chuyện huyền thoại, câu hỏi đặt ra là núi Côn Lôn ở đâu trong thế giới thực? Liệu có một ngọn núi nào trên bản đồ có thể tương ứng với những mô tả kỳ vĩ như vậy? Thực tế, có một dãy núi trải dài hơn 2.500 km ở biên giới phía tây bắc Trung Quốc, là nơi khởi nguồn của rất nhiều huyền thoại và cũng là một kỳ quan địa lý thực sự.

“Sơn Hải Kinh” và Minh Chứng Về Dãy Núi Côn Lôn

Dãy núi mà chúng ta đang nói đến chính là dãy núi Côn Luân hùng vĩ. Phía tây của dãy núi này chạy đến phía đông của cao nguyên Pamir, còn phía đông vươn tới thung lũng thượng nguồn sông Sài Đạt Mộc (Qaidam). Dãy núi này tiếp giáp với lòng chảo Lâm Tháp Lợi Mộc (Tarim) và lòng chảo Sài Đạt Mộc ở phía bắc, xuyên qua Tân Cương và Tây Tạng, kéo dài đến Thanh Hải, với độ cao trung bình hơn 5.500 mét. Đáng kinh ngạc hơn, dãy núi này có hơn 30 đỉnh cao trên 7.000 mét, được mệnh danh là “Vạn sơn chi tông” (Tông của vạn ngọn núi) và “Long mạch chi tổ” (Tổ của long mạch).

Cổ nhân tin rằng núi Côn Lôn trong truyền thuyết chính là một phần của dãy núi Côn Luân trải dài hàng ngàn dặm này. Bằng chứng quan trọng nhất cho điều này đến từ “Sơn Hải Kinh” – một cuốn sách cổ đầy bí ẩn, được cho là những ghi chép được viết ra khi Đại Vũ trị thủy. Nhiều câu chuyện thần thoại nổi tiếng như Khoa Phụ đuổi mặt trời hay Trịnh Vệ lấp biển đều bắt nguồn từ cuốn sách này, cho thấy tầm quan trọng của nó trong việc định hình nhận thức về địa lý và vũ trụ thời cổ đại.

Thung Lũng Tử Thần và Những Ngọn Núi Lửa Kỳ Bí

“Sơn Hải Kinh” mô tả rằng núi Côn Lôn nằm ở phía tây bắc Trung Quốc và là nơi phát xuất nguồn chảy của sông Hoàng Hà. Dưới chân núi được bao quanh bởi một con sông mà ngay cả lông vũ cũng không thể nổi lên được, gọi là “Nhược Thủy” (nước yếu). Phía ngoại vi còn có ngọn núi lửa cháy mãi không ngừng, bất kể thứ gì ném vào là bốc cháy ngay.

Thật đáng ngạc nhiên, dãy núi Côn Luân hiện đại đáp ứng đầy đủ những điều kiện địa lý này. Nơi phát nguyên sông Hoàng Hà chính là núi Ba Nhan Khách Lạp (Bayan Har) thuộc dãy núi Côn Luân. Hơn nữa, sông Sở Mã Nhĩ (Chumar), một trong ba nguồn chính của sông Trường Giang, cũng bắt nguồn từ Khả Khả Tây Lý (Hoh Xil) trong dãy núi Côn Luân. Điều này cho thấy vai trò trung tâm của Côn Luân trong hệ thống sông ngòi quan trọng nhất Trung Quốc.

Tại lối vào phía đông bắc của dãy núi Côn Luân có hẻm núi Lăng Cách Lặc (Lenggler), được người dân địa phương gọi là Thung lũng Tử Thần. Một số nhà địa chất sau khi khảo chứng đã nói rằng dưới đáy hẻm núi có một đầm lầy với dòng sông ngầm chảy bên dưới. Nếu ai đặt chân vào đầm lầy sẽ bị sức hút to lớn của dòng sông ngầm kéo xuống vực sâu. Chẳng lẽ dòng sông ngầm này chính là “Nhược Thủy” trong truyền thuyết? Dãy núi Côn Luân còn có một cụm núi lửa hiếm hoi trên cao nguyên với hơn 70 ngọn núi lửa. Trong số đó, núi lửa Mục Cát (Muji) có độ cao 5.808 mét, là ngọn núi lửa cao thứ hai ở đông bán cầu. Những ngọn núi lửa này thực sự tương ứng với “Viêm Hỏa Chi Sơn” (núi lửa) trong “Sơn Hải Kinh”, thêm vào sự huyền bí và vẻ đẹp kỳ vĩ của Côn Luân.

Côn Lôn: “Nóc Nhà Thế Giới” và Cội Nguồn Của Long Mạch

Khi dãy núi Côn Lôn tiến nhập vào Trung Quốc, ở lối vào cực tây có ba ngọn núi phủ tuyết cao trên 7.000 mét, được gọi là ‘Côn Luân tam hùng’ (Ba ngọn núi hùng vĩ). ‘Côn Luân tam hùng’ dùng thế chân vạc ôm trọn hồ Khách Lạp Khố Lặc (Karakul) vào trong. Karakul là hồ cao nhất thế giới và là hồ nước mặn. Mặc dù trong hồ không có cá, tôm và hoàn toàn tĩnh lặng, nhưng phong cảnh trên hồ lại thật tuyệt mỹ, tạo cảm giác như lạc vào tiên cảnh.

Cao Nguyên Pamir: “Nóc Nhà” Thực Sự Ở Núi Côn Lôn

Theo truyền thuyết địa phương, hồ Khách Lạp Khố Lặc chính là Giao Trì của Tây Vương Mẫu. Trong “Mục Thiên Tử Truyện” thời Chiến Quốc có một câu chuyện rất nổi tiếng về việc Chu Mục Vương gặp Tây Vương Mẫu. Người ta nói rằng Chu Mục Vương đã vượt qua đầu nguồn sông Hoàng Hà đến phía tây để tuần du, và đi ngang qua vùng đất nơi Tây Vương Mẫu ở. Ông tiến hiến gấm vóc và lụa trắng cho Tây Vương Mẫu. Bà rất cao hứng, liền bày yến tiệc khoản đãi Chu Mục Vương ở Giao Trì. Khung cảnh hùng vĩ lúc ấy đều được ghi chép lại chân thật trên các bức bích họa trong hang động số 423 ở Đôn Hoàng, minh chứng cho sự tồn tại và ảnh hưởng của những huyền thoại này.

Điều quan trọng hơn Giao Trì, trong thần thoại, ngọn núi Côn Lôn được coi là trụ thông thiên và được miêu tả là ngọn núi cao nhất thế giới. Cao nguyên Mạt Mĩ Nhĩ (Pamir), nơi phát sinh dãy núi Côn Lôn, còn được người dân địa phương gọi là “Bam-i- Duniah”, có nghĩa là “Nóc nhà thế giới” (Roof of the World). Mặc dù chúng ta thường nghe nói rằng cao nguyên Thanh Hải-Tây Tạng là nóc nhà của thế giới, nhưng trong nhiều bộ bách khoa toàn thư nước ngoài, chẳng hạn như “Bách khoa toàn thư Britannica”, danh xưng “Nóc nhà thế giới” được đặt cho cao nguyên Mạt Mĩ Nhĩ.

Trên thực tế, cao nguyên Mạt Mĩ Nhĩ được chia thành hai phần: phía đông và phía tây. Dãy núi Côn Luân nằm ở phía đông. Độ cao ở đây lên tới hơn 5.000 mét, cao hơn nhiều so với độ cao trung bình của cao nguyên Thanh Hải-Tây Tạng là 4.500 mét. Có thể nói, cao nguyên Mạt Mĩ Nhĩ là cao nguyên cao nhất thế giới. Nhiều học giả ở Ấn Độ đã dứt khoát định nghĩa nơi này thành “Tu Di Sơn”, núi Thần cao nhất trong tín ngưỡng truyền thống của Ấn Độ, cũng là nơi cư ngụ của chúng thần Ấn Độ. Điều này tương tự như định nghĩa của người Trung Quốc cổ đại về núi Côn Lôn.

Mạch Nguồn Sự Sống: Núi Côn Lôn Ở Đâu Trong Hệ Thống Long Mạch Địa Cầu?

Sau khi Phật giáo truyền nhập vào Trung Quốc, khái niệm “Núi Tu Di” cũng được du nhập vào theo. Trong nhiều sách cổ, núi Côn Lôn còn được gọi là “Tu Di Sơn”. Dương Quân Tùng, một đại sư phong thủy thời nhà Đường, viết trong cuốn sách “Hám Long Kinh” của ông rằng:

“Tu Di sơn thị thiên địa cốt, Trung trấn thiên địa vi cự vật, Như nhân bối tích dữ hạng lương, Sinh xuất tứ chi long đột ngột”

Tạm dịch nghĩa:

Núi Tu Di là cốt của Thiên Địa,
Là cự vật trấn giữa trời đất,
Giống như xương sống lưng và cổ của con người
Sinh xuất rồng có tứ chi cao chót vót.

“Núi Tu Di” ở đây chính là núi Côn Lôn, được ví như bộ xương sống của vũ trụ, là điểm tựa vững chắc cho trời đất. Lời thơ của Dương Quân Tùng khẳng định tầm quan trọng của Côn Lôn như là nơi phát nguyên long mạch của thế giới, một khái niệm trung tâm trong phong thủy học. Long mạch, theo quan niệm phong thủy, là những đường năng lượng chảy ngầm trong lòng đất, có ảnh hưởng lớn đến vận khí của vùng đất đó và những người sống trên đó.

Hành Trình Của Năm Đại Long Mạch Từ Côn Lôn

Trong nền văn minh 5.000 năm của Trung Hoa, có truyền thuyết nói rằng, gia tộc nào tìm được long mạch và đắc được long huyệt trên long mạch thì có thể làm vua cai trị thiên hạ. Giới phong thủy tin rằng tổng cộng có năm đường long mạch lớn như vậy, tất cả đều có nguồn gốc từ núi Côn Lôn. Trong số đó, Trung Quốc chiếm ba đường, lần lượt là: Bắc Cán Long, Trung Cán Long và Nam Cán Long.

Bắc Cán Long bắt nguồn từ dãy núi Kỳ Mạn Tháp Cách (Qimantage), chạy dọc theo sông Hoàng Hà, đi qua khu vực phía bắc của các tỉnh Thanh Hải, Cam Túc, Sơn Tây, Hà Bắc và ba tỉnh phía đông (bao gồm Liêu Ninh, Cát Lâm, Hắc Long Giang) kéo dài đến núi Bạch Đầu (Paektu) ở Bán đảo Triều Tiên, sau đó ẩn mình dưới biển và cuối cùng kết nối với quần đảo Nhật Bản. Các thành phố quan trọng như Bắc Kinh và Thiên Tân đều nằm trên đường long mạch này, được cho là hấp thụ linh khí từ đó.

Trung Cán Long bắt đầu từ núi A Ni Mã Khanh (Animaqing), đi qua khu vực giữa sông Hoàng Hà và sông Trường Giang bao gồm Tứ Xuyên, Thiểm Tây, Hà Bắc, Hồ Bắc, An Huy và Sơn Đông, và kết thúc tại biển Bột Hải. Các thành phố nổi tiếng như Tây An, Lạc Dương và Tế Nam đều là nơi tụ khí của Trung Cán Long, được coi là những trung tâm văn hóa và chính trị quan trọng qua nhiều triều đại.

Nam Cán Long xuất phát từ núi Khả Khả Tây Lý (Hoh Xil), đi qua núi Tha Niệm Tha Ông (Tha Nian Ta Weng), rồi dọc theo sông Trường Giang đi qua Vân Nam, Quý Châu, Quảng Tây, Hồ Nam, Giang Tây, Quảng Đông, Phúc Kiến, Chiết Giang và phần phía nam của Giang Tô trước khi đổ ra biển. Hồng Kông và Thượng Hải, hai trung tâm kinh tế sầm uất, nằm trong phạm vi của Nam Cán Long, cho thấy tầm ảnh hưởng sâu rộng của các mạch núi này.

Ngoài ba long mạch chính trong Trung Quốc, còn có hai đường long mạch lớn hướng ra thế giới. Trong đó, long mạch Tây Bắc hướng tới Châu Âu, còn long mạch Đông Bắc băng qua đại dương đến Châu Mỹ.

Điểm khởi đầu của long mạch Tây Bắc là dãy núi Thiên Sơn ở Tân Cương. Ở phía tây bắc, dãy núi Thiên Sơn sinh ra núi Mục Sĩ Tháp Cách (Muztagh) và dãy núi Công Cách Nhĩ (Gonger), một mạch rẽ về phía tây. Sau khi đi qua Kazakhstan và Turkmenistan, thì hình thành nên dãy núi Gia Sách (Kavkaz) cao lớn. Sau đó, khí long mạch tiến vào Romania, ngang qua phía tây, sinh ra dãy Alps kéo dài qua Pháp, Thụy Sĩ và Áo, sau đó đi qua Vương quốc Anh và mở rộng sang Tây Ban Nha rồi dừng lại.

Hướng của long mạch Đông Bắc đi từ dãy núi Thiên Sơn với phía bắc lệch đông, sinh xuất dãy núi Bắc Tháp (Beita) và dãy núi A Nhĩ Thái (Altai) ở Mông Cổ. Tiếp đó, long mạch triển chuyển sau hai ngọn núi, tiến vào Nga, vượt qua Siberia, vòng qua eo biển Bering và đến Hoa Kỳ ở phía bên kia, sinh ra dãy núi Alaska. Sau đó, long mạch quay về phía nam, xuống tận Canada và sinh xuất dãy núi Rocky nổi tiếng. Dãy núi Rocky rất dài, khí long mạch trải dài đến Mexico, sau đó theo kênh đào Panama đến Nam Mỹ, bao trùm tất cả các dãy núi lớn ở Nam Mỹ.

Trái Đất Là Một Cơ Thể Sống: Núi Côn Lôn Và Kinh Mạch Địa Cầu

Tại sao tất cả long mạch trên thế giới đều xuất phát từ núi Côn Lôn? Một số chuyên gia phong thủy và các học giả nghiên cứu văn hóa cổ đại đưa ra giả thuyết rằng Trái Đất có thể được xem là một cơ thể sống khổng lồ, và Côn Lôn chính là một huyệt vị đặc biệt, một điểm nút năng lượng quan trọng trên cơ thể đó.

Có một thuyết lưu hành phổ biến trên Internet gọi là “vụ nổ tiểu vũ trụ”, xuất phát từ cách nói của Đạo gia. Đạo gia cho rằng cơ thể con người là một tiểu vũ trụ, và có quan hệ đối ứng với vũ trụ. Do đó, họ giảng nói “Thiên nhân hợp nhất”. Trong kinh mạch cơ thể con người có một số huyệt vị đặc biệt. Sau khi đả thông chúng thì người đó có thể hấp thu một cách liên tục năng lượng từ vũ trụ. Điều này gợi mở một cách nhìn mới về mối liên hệ giữa con người và vũ trụ, và mở rộng hơn là giữa Trái Đất và vũ trụ.

Nếu thân thể con người là một tiểu vũ trụ, vậy vũ trụ có phải là một nhân thể lớn không? Sách cổ từng chép rằng, sau khi Bàn Cổ khai thiên lập địa, tóc của ông biến thành cây cỏ, thân thể biến thành sông, hồ, biển. Vậy Trái Đất chẳng phải cũng đối ứng với một cơ thể con người sao? Trong các bài viết trước, Inter Stella từng giới thiệu “Sơn Hải Kinh” còn gọi là “Ngũ Tạng Kinh”. “Ngũ Tạng” này thực chất là “ngũ tạng” đối ứng với tim, gan, phổi, thận và lá lách. Nếu “Sơn Hải Kinh” đối ứng với một bản đồ thế giới thì chúng ta sẽ thấy rõ rằng cực Nam của Trái Đất trông rất giống đầu người. Châu Úc giống như trái tim, châu Phi và Nam Mỹ là hai lá phổi, Bắc Mỹ là lá lách, hai lục địa Châu Âu, Châu Á là gan, và tiểu lục địa Nam Á là túi mật dưới gan. Còn Greenland ở châu Âu là thận. Trái Đất giống như một bào thai trong bụng mẹ, đầu lơ lửng trên không trung. Thuyết về ngũ tạng Trái Đất này hiện nay ngày càng được nhiều người công nhận.

Trái Đất nếu đã đối ứng với cơ thể con người, thì các kinh mạch đương nhiên cũng sẽ đối ứng với nhau. Giới phong thủy tin rằng, những long mạch xuất ra từ núi Côn Lôn chính là kinh mạch của Trái Đất. Long mạch lớn sinh ra long mạch nhỏ, cành cành lá lá trải dài vô tận, điều khiển hoạt động của toàn bộ mạch lạc của Trái Đất, và duy trì sự vận chuyển của Trái Đất trong không gian mà chúng ta không thể nhìn thấy. Núi Côn Lôn chính là loại huyệt vị đặc biệt như vậy. Sau khi đả thông, nó có thể giao tiếp với vũ trụ, giúp Trái Đất thu được năng lượng từ vũ trụ. Nếu người Ai Cập cổ đại sử dụng kim tự tháp để thu được năng lượng từ vũ trụ thì núi Côn Lôn có thể chính là kim tự tháp mà thiên nhiên ban tặng cho Trung Quốc.

Dù là trong huyền thoại hay thực tế, núi Côn Lôn vẫn luôn là một biểu tượng của sự vĩ đại và bí ẩn, là nơi giao thoa giữa những câu chuyện cổ xưa và những khám phá khoa học hiện đại. Hành trình tìm hiểu về núi Côn Lôn ở đâu đã mở ra những góc nhìn sâu sắc về văn hóa, địa lý và triết lý sống của con người, đồng thời khẳng định tầm quan trọng của nó trong việc định hình nhận thức của chúng ta về thế giới. Inter Stella hy vọng bài viết này đã mang đến cho quý độc giả những thông tin thú vị và cái nhìn đa chiều về một trong những ngọn núi huyền thoại nhất hành tinh.


FAQ Về Núi Côn Lôn Ở Đâu?

1. Núi Côn Lôn thực sự nằm ở đâu trên bản đồ địa lý?
Núi Côn Lôn (hay Côn Luân) là một dãy núi lớn trải dài hơn 2.500 km ở biên giới phía tây bắc Trung Quốc, đi qua các khu vực Tân Cương, Tây Tạng và kéo dài đến Thanh Hải. Phía tây dãy núi chạy đến cao nguyên Pamir, phía đông đến thung lũng thượng nguồn sông Sài Đạt Mộc.

2. Núi Côn Lôn trong truyền thuyết có gì khác biệt so với núi Côn Lôn ngoài đời thực?
Trong truyền thuyết, núi Côn Lôn được miêu tả là nơi hành cung của Thiên Đế, có ba tầng cảnh giới dẫn lên Thiên Giới và là nơi cư ngụ của Tây Vương Mẫu. Ngoài đời thực, dãy núi Côn Luân là một hệ thống núi cao hùng vĩ với nhiều đỉnh trên 7.000 mét, là nguồn gốc của các con sông lớn như Hoàng Hà và Trường Giang, và có những đặc điểm địa lý trùng khớp với mô tả trong “Sơn Hải Kinh” như “Nhược Thủy” và núi lửa.

3. Tại sao núi Côn Lôn được gọi là “Nóc nhà thế giới”?
Núi Côn Lôn được gọi là “Nóc nhà thế giới” vì nó nằm ở phía đông của cao nguyên Pamir, mà cao nguyên Pamir lại được nhiều bộ bách khoa toàn thư quốc tế (ví dụ: Britannica) định nghĩa là “Nóc nhà thế giới” (Roof of the World). Vùng này có độ cao trung bình trên 5.000 mét, cao hơn nhiều so với các cao nguyên khác.

4. Khái niệm “Long mạch” liên quan đến núi Côn Lôn là gì?
Theo quan niệm phong thủy, núi Côn Lôn được coi là nơi phát nguyên của toàn bộ hệ thống long mạch (đường năng lượng) trên Trái Đất. Từ đây, năm đại long mạch chính phân nhánh đi khắp thế giới, bao gồm ba long mạch lớn ở Trung Quốc (Bắc Cán Long, Trung Cán Long, Nam Cán Long) và hai long mạch hướng ra Châu Âu, Châu Mỹ. Long mạch được cho là ảnh hưởng đến vận khí và sự hưng thịnh của các vùng đất.

5. “Sơn Hải Kinh” đóng vai trò như thế nào trong việc khám phá núi Côn Lôn?
“Sơn Hải Kinh” là một cuốn sách cổ quan trọng, chứa đựng nhiều mô tả chi tiết về địa lý, sinh vật và thần thoại của Trung Quốc cổ đại. Những ghi chép trong “Sơn Hải Kinh” về núi Côn Lôn đã được các nhà nghiên cứu hiện đại dùng làm bằng chứng để xác định vị trí và những đặc điểm tự nhiên của dãy núi Côn Luân ngoài đời thực, cho thấy cuốn sách này không chỉ là tập hợp các câu chuyện kỳ lạ mà còn là một bản đồ địa lý cổ quý giá.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *