Tương truyền rằng, để xây dựng nên đế chế Thục Hán, Lưu Bị đã quy tụ được những nhân tài kiệt xuất, tiêu biểu là Ngũ Hổ tướng gồm Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng Trung và Mã Siêu. Tuy nhiên, theo các sử sách và tư liệu lịch sử, vị quân chủ này đã từng có cơ hội thu nạp thêm hai nhân vật võ艺 cao cường không kém, thậm chí còn có khả năng thay đổi cục diện Tam Quốc nếu họ về với Lưu Bị từ sớm.
Bài viết này sẽ điểm qua những nhân vật “tài năng bị bỏ lỡ” đó, phân tích vì sao Lưu Bị không thể trọng dụng họ và những hệ lụy lịch sử mà điều này đã gây ra cho vận mệnh của nước Thục.

Có thể bạn quan tâm: Lý Tống: Hành Trình Từ Phi Công Lính Chiến Đến Biểu Tượng Chống Độc Tài
Có thể bạn quan tâm: Lê Thánh Tông: Tiểu Sử, Sự Nghiệp Và Di Sản Vua Anh Minh Của Đại Việt
<>Xem Thêm Bài Viết:<>
- Hơn 30 Ý Tưởng Trang Trí Nhà Ấn Tượng, Nâng Tầm Không Gian Sống
- Phân tích tiềm năng bán chung cư Khánh Hội 3 Quận 4
- Dãy Bạch Mã Nằm Ở Đâu? Giải Mã Vị Trí và Vẻ Đẹp Đại Ngàn
- Tổng Hợp Các Mẫu Cầu Thang Gỗ Đẹp 2015: Xu Hướng & Giá Trị Vượt Thời Gian
- Cách trang trí món mực nhồi thịt đẹp mắt, hấp dẫn người ăn
Tổng quan về những nhân tài bị bỏ sót
Trong quá trình bôn ba, Lưu Bị đã gặp rất nhiều anh hùng hào kiệt. Tuy nhiên, do địa vị và hoàn cảnh lúc bấy giờ, ông đã không thể thu phục được hai vị tướng tài năng dưới trướng của Công Tôn Toản. Đó chính là Khiên Chiêu và Điền Dự. Cả hai đều xuất thân từ U Châu và đều là những nhân vật có khả năng sánh ngang với Ngũ Hổ tướng. Nếu như Lưu Bị có thể chiêu mộ họ, có lẽ Thục Hán đã không rơi vào thế khó khi phải đối mặt với thế lực hùng mạnh của Tào Tháo.
Khiên Chiêu: Vị tướng tài năng bị bỏ lỡ do e dè chính trị
Khiên Chiêu là một trong những vị tướng hiếm hoi được đánh giá ngang hàng với Ngũ Hổ tướng trong chính sử, dù trong “Tam Quốc diễn nghĩa” ông không được chú trọng nhiều. Khiên Chiêu vốn là học trò của Lạc Ẩn – quân sư của đại tướng quân Hà Tiến. Nhờ đó, ông đã tiếp xúc với không ít anh hùng hào kiệt ở Lạc Dương và luôn tự cho mình có khả năng sánh ngang với các danh tướng đương thời như Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh.
Sau cái chết của Lạc Ẩn trong loạn chiến, Khiên Chiêu trở về U Châu nương nhờ Công Tôn Toản. Thời điểm đó, Lưu Bị cũng đang ở U Châu nhưng chỉ giữ chức Huyện lệnh, là cấp dưới của Công Tôn Toản. Khiên Chiêu đã nhiều lần tỏ ý muốn kết giao với Lưu Bị, nhưng Lưu Bị khi đó còn ở thế yếu, lo sợ Công Tôn Toản nghi ngờ nên đã khước từ.
Có một lần, Khiên Chiêu thẳng thắn bày tỏ mong muốn trung thành với Lưu Bị, nhưng điều này càng khiến Lưu Bị lo lắng hơn. Phải đến khi Lưu Bị rời khỏi Công Tôn Toản, ông mới quyết định dứt khoát và thay vào đó là chọn Triệu Vân. Khiên Chiêu sau đó lần lượt nương nhờ Viên Thiệu và Tào Tháo. Tại đây, ông thể hiện tài năng quân sự vượt trội, đặc biệt là trong các cuộc chiến chống lại người Tiên Ti, giúp bảo vệ an toàn cho phương Bắc của Ngụy quốc.
Điền Dự: Cậu bé ngưỡng mộ Lưu Bị nhưng lỡ duyên
Điền Dự cũng là một vị tướng xuất thân từ U Châu, thuộc hạ của Công Tôn Toản và có quan hệ thân thiết với Khiên Chiêu. Số phận của Điền Dự khá tương đồng với Khiên Chiêu khi sau này ông lần lượt phục vụ dưới trướng Viên Thiệu và Tào Tháo, sau đó tiếp quản nhiệm vụ chống lại các mục dân phương bắc từ Khiên Chiêu.
Điền Dự từ nhỏ đã biết đến Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi. Chú của ông là Vương Môn – bộ tướng của Công Tôn Toản, có quan hệ tốt với Quan Vũ và Trương Phi. Nhờ đó, Điền Dự từ nhỏ đã ngưỡng mộ Lưu Bị và hi vọng lớn lên sẽ được theo ông bôn ba thiên hạ. Tuy nhiên, khi Lưu Bị rời khỏi Công Tôn Toản, Điền Dự vẫn còn là một cậu bé. Khi ông lớn lên, Lưu Bị đã rời đi từ lâu, khiến cho cơ hội kết giao không còn nữa.

Có thể bạn quan tâm: Lý Quốc Sư Là Ai? Vị Thiền Sư Huyền Thoại Của Đại Việt
Phân tích ảnh hưởng đến cục diện Tam Quốc
Việc bỏ lỡ Khiên Chiêu và Điền Dự là một tổn thất lớn đối với Lưu Bị và nước Thục. Cả hai vị tướng này đều có năng lực quân sự xuất chúng, đặc biệt là trong việc đối phó với các mối đe dọa từ phương Bắc.
Nếu như Lưu Bị thu nạp được Khiên Chiêu và Điền Dự, có lẽ ông sẽ đánh bại được Tào Tháo sớm hơn. Hoặc sau khi tiến quân vào Ích Châu, ông có thể giữ được Kinh Châu mà không xảy ra việc Quan Vũ sơ ý để mất Kinh Châu. Thậm chí, Gia Cát Lượng cũng có thể chinh phạt được cả Kinh Châu và Ích Châu một cách dễ dàng hơn.
Một Điền Dự dù còn trẻ tuổi cũng có thể giúp ích rất nhiều cho Gia Cát Lượng trong việc Bắc phạt, tránh được cảnh tượng nhân tài Thục quốc rơi vào cảnh điêu linh, không còn chốn để bộc lộ bản thân sau này.

Có thể bạn quan tâm: Lê Văn Duyệt: Tiểu Sử, Sự Nghiệp Và Những Đóng Góp Lịch Sử Cho Dân Tộc
Kết luận
Khiên Chiêu và Điền Dự đều là những người có thể sánh ngang và kết hợp tốt với Ngũ hổ tướng. Tuy nhiên, họ lại không đóng góp cho nước Thục. Có thể nói đây là bất hạnh của Lưu Bị và bất hạnh của Thục Hán, nhưng lại là vận may lớn của Ngụy và Tào Tháo.
Những tiếc nuối lịch sử này cho thấy, trong quá trình xây dựng đế chế, việc thu phục nhân tài không chỉ dựa vào tài năng mà còn phụ thuộc rất nhiều vào thời cơ và hoàn cảnh chính trị. Nếu như Lưu Bị có quyết định dũng cảm hơn trong việc thu nạp Khiên Chiêu và Điền Dự, biết đâu cục diện Tam Quốc đã có một bước ngoặt khác.
Để tìm hiểu thêm về lịch sử Tam Quốc và các nhân vật nổi tiếng, bạn có thể truy cập interstellas.com để đọc thêm nhiều bài viết hay và bổ ích khác.














