Lewis Strauss (1896-1974) là một nhân vật quyền lực và gây nhiều tranh cãi trong lịch sử Hoa Kỳ thế kỷ 20, đặc biệt trong lĩnh vực năng lượng nguyên tử và chính trị quốc gia. Nổi lên từ xuất thân khiêm tốn, ông đã leo lên đỉnh cao quyền lực với vai trò Chủ tịch Ủy ban Năng lượng Nguyên tử (AEC) vào thời kỳ Chiến tranh Lạnh căng thẳng nhất. Cuộc đời Strauss là một câu chuyện về sự tự lực, tham vọng và cả những mâu thuẫn sâu sắc, được biết đến nhiều nhất qua cuộc đối đầu lịch sử với nhà vật lý J. Robert Oppenheimer – “cha đẻ của bom nguyên tử”. Bài viết này sẽ phân tích chi tiết tiểu sử, sự nghiệp và di sản phức tạp của Lewis Strauss, mang đến cái nhìn toàn diện về con người đã định hình một phần quan trọng của lịch sử khoa học và chính trị Mỹ.

Có thể bạn quan tâm: Lauv Là Ai: Hành Trình Khám Phá Nghệ Sĩ Đa Tài Và Âm Nhạc Chạm Đến Trái Tim
Có thể bạn quan tâm: Khổng Tuyên Là Ai? Hành Trình Sự Nghiệp Và Dấu Ấn Nghệ Thuật Cá Nhân
Lewis Strauss: Tổng Quan Về Nhân Vật Quyền Lực Và Gây Tranh Cãi
Lewis Strauss là một doanh nhân, nhà tài chính và chính trị gia người Mỹ, sinh năm 1896 tại Charleston, Tây Virginia. Tuy không có bằng đại học chính thức, ông đã tự học và xây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, trở thành một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất trong chính phủ Hoa Kỳ trong những năm 1950. Vai trò nổi bật nhất của ông là làm Chủ tịch Ủy ban Năng lượng Nguyên tử (AEC) từ năm 1953 đến 1958, nơi ông chịu trách nhiệm định hình chính sách hạt nhân của quốc gia during đỉnh điểm của cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân với Liên Xô.
<>Xem Thêm Bài Viết:<>- Dãy Bạch Mã Nằm Ở Đâu? Giải Mã Vị Trí và Vẻ Đẹp Đại Ngàn
- Nhà ga T3 ở đâu? Vị trí, bản đồ và hướng dẫn đường đi chi tiết nhất
- Khu Công Nghiệp Sóng Thần 3 Tuyển Dụng: Cơ Hội Phát Triển Nghề Nghiệp Đầy Hứa Hẹn
- Sơ Yếu Lý Lịch Chuẩn: Cách Khai Thông Tin Trước Cách Mạng Tháng 8
- Tối Ưu Giải Pháp Bảo Vệ An Ninh Khu Công Nghiệp Hiệu Quả
Strauss được nhớ đến như một người bảo thủ kiên định, có niềm tin mạnh mẽ vào sức mạnh hạt nhân như một công cụ răn đe an ninh quốc gia. Ông là người ủng hộ nhiệt tình nhất cho việc phát triển bom khinh khí (bom H), bất chấp sự phản đối từ nhiều nhà khoa học hàng đầu thời đó. Tuy nhiên, sự nghiệp chính trị của ông cũng bị che mờ bởi những tranh cãi, đặc biệt là cuộc đối đầu cá nhân và chuyên môn sâu sắc với J. Robert Oppenheimer, dẫn đến việc thu hồi giấy phép an ninh của Oppenheimer vào năm 1954. Sự kiện này không chỉ thay đổi số phận của hai nhân vật mà còn để lại dấu ấn lâu dài trong lịch sử khoa học. Lewis Strauss qua đời năm 1974, để lại một di sản phức tạp vừa được ca ngợi vì lòng yêu nước, vừa bị chỉ trích vì sự độc đoán và thiếu minh bạch.

Có thể bạn quan tâm: Lão Tử Là Ai? Cuộc Đời, Triết Lý Và Những Bí Ẩn Về Tác Giả Đạo Đức Kinh
Những Giai Đoạn Hình Thành Nên Một Con Người Quyết Đoán
Để hiểu được Lewis Strauss, chúng ta cần nhìn lại hành trình từ những năm tháng đầu đời đầy khó khăn. Khác với nhiều nhân vật quyền lực thời bấy giờ thường xuất thân từ giới thượng lưu, Strauss đã phải tự mình vượt qua những rào cản của số phận.
Tuổi Thơ Khó Khăn Và Hành Trình Tự Học
Lewis Strauss sinh ra trong một gia đình người Do Thái nhập cư từ Đức, tại Charleston, Tây Virginia. Tuổi thơ của ông không êm đềm, ông phải đối mặt với chứng bệnh còi xương và những vấn đề sức khỏe khác, hạn chế khả năng tham gia các hoạt động thể chất. Điều này có lẽ đã góp phần hình thành nên tính cách nội tâm và quyết tâm bù đắp bằng trí tuệ. Tuy không có điều kiện theo học đại học, Strauss bù đắp bằng việc tự học say mê, đặc biệt là trong lĩnh vực vật lý và hóa học.
Ông bắt đầu sự nghiệp bằng công việc thư ký tại công ty bán buôn giày của cha mình. Những năm tháng này đã rèn giũa cho ông tính kỷ luật và sự kiên nhẫn. Niềm đam mê tự học không chỉ giúp ông tích lũy kiến thức mà còn xây dựng nền tảng vững chắc cho sự nghiệp sau này trong khoa học và công nghệ. Sự tự tin vào khả năng bản thân và niềm tin rằng mình có thể vượt qua bất kỳ trở ngại nào là những đặc điểm nổi bật của Strauss ngay từ khi còn trẻ.
Bước Ngoặt Cùng Herbert Hoover Và Lĩnh Vực Tài Chính
Bước ngoặt lớn đầu tiên trong cuộc đời Strauss đến vào năm 1917, khi ông trở thành thư ký riêng của Herbert Hoover, người sau này trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Hoover nhanh chóng nhận ra tài năng và sự thông minh của Strauss, đưa ông đi khắp châu Âu để tham gia các nỗ lực cứu trợ sau Thế chiến thứ nhất. Kinh nghiệm này không chỉ mở rộng tầm nhìn của Strauss mà còn giúp ông xây dựng mạng lưới quan hệ quốc tế quý giá.
Sau khi Hoover trở về Mỹ, Strauss tiếp tục con đường sự nghiệp trong lĩnh vực tài chính. Ông trở thành đối tác tại Kuhn, Loeb & Co., một trong những ngân hàng đầu tư hàng đầu Phố Wall thời bấy giờ. Tại đây, Strauss chứng tỏ khả năng vượt trội trong phân tích thị trường và quản lý đầu tư, tích lũy được khối tài sản đáng kể. Sự thành công trong tài chính mang lại cho ông ảnh hưởng, sự tự tin và một mạng lưới quan hệ rộng khắp, tạo tiền đề vững chắc cho việc tham gia vào chính trường sau này. Ông là một người có tầm nhìn xa trông rộng, luôn tìm kiếm cơ hội để ảnh hưởng và định hình các chính sách quan trọng.

Có thể bạn quan tâm: Kẻ Thù Của Nakroth Là Ai? Phân Tích Sâu Về Vị Tướng Đấu Sĩ Đi Rừng Trong Liên Quân Mobile
Sự Nghiệp Đỉnh Cao: Vai Trò Trong Ủy Ban Năng Lượng Nguyên Tử (AEC)
Sự nghiệp chính trị của Lewis Strauss thực sự cất cánh trong và sau Chiến tranh Thế giới thứ hai. Với những đóng góp quan trọng, ông dần khẳng định vị thế không thể thiếu trong bộ máy quyền lực của Hoa Kỳ, đặc biệt trong lĩnh vực năng lượng nguyên tử.
Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai Và Hải Quân Hoa Kỳ
Khi Chiến tranh Thế giới thứ hai bùng nổ, Lewis Strauss đã tình nguyện phục vụ trong Hải quân Hoa Kỳ. Với kinh nghiệm dày dặn trong kinh doanh và tài chính, ông nhanh chóng được thăng cấp lên Chuẩn Đô đốc và đảm nhận các vị trí quan trọng liên quan đến quản lý vật tư và hỗ trợ các chương trình nghiên cứu khoa học. Sự tham gia của Strauss trong thời chiến giúp ông tiếp cận sâu rộng với các công nghệ mới nổi, bao gồm cả nghiên cứu về năng lượng nguyên tử.
Chính trong giai đoạn này, ông đã bắt đầu hình thành niềm tin sâu sắc vào vai trò chiến lược của vũ khí hạt nhân đối với an ninh quốc gia. Sự cống hiến của ông trong quân đội không chỉ thể hiện lòng yêu nước mà còn là bước đệm quan trọng để ông bước vào lĩnh vực năng lượng nguyên tử đầy phức tạp sau này.
Lãnh Đạo AEC: Định Hình Chính Sách Hạt Nhân Mỹ
Vào năm 1946, khi Tổng thống Harry S. Truman thành lập Ủy ban Năng lượng Nguyên tử (AEC) để quản lý toàn bộ chương trình nguyên tử của Mỹ, Lewis Strauss được bổ nhiệm làm một trong năm ủy viên đầu tiên. Đến năm 1953, Tổng thống Dwight D. Eisenhower bổ nhiệm ông làm Chủ tịch AEC. Đây là vị trí quyền lực tột đỉnh, nơi ông có thể định hình chính sách hạt nhân của quốc gia.
Dưới sự lãnh đạo của Strauss, AEC đã thúc đẩy mạnh mẽ việc phát triển bom khinh khí (bom H), bất chấp sự phản đối của nhiều nhà khoa học, bao gồm cả J. Robert Oppenheimer. Strauss tin rằng việc sở hữu vũ khí hạt nhân mạnh nhất là điều tối cần thiết để răn đe Liên Xô và duy trì vị thế siêu cường của Mỹ trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh ngày càng căng thẳng. Ông nổi tiếng với quan điểm bảo thủ, cứng rắn về an ninh và có xu hướng nghi ngờ những người có tư tưởng tự do hoặc được cho là “không đáng tin cậy”. Chính những quan điểm này đã dẫn đến cuộc đối đầu trực tiếp và gay gắt giữa ông và Oppenheimer, một câu chuyện đã trở thành một trong những điểm nhấn đáng chú ý nhất trong lịch sử khoa học và chính trị Hoa Kỳ.
Mối Quan Hệ Phức Tạp Giữa Lewis Strauss Và J. Robert Oppenheimer
Mối quan hệ giữa Lewis Strauss và J. Robert Oppenheimer là một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất và gây tranh cãi nhất trong lịch sử khoa học và chính trị Mỹ. Từ những bất đồng ban đầu đến cuộc đối đầu công khai, mối quan hệ này đã để lại hậu quả sâu rộng cho cả hai người và cho cả chương trình hạt nhân của Hoa Kỳ.
Từ Đồng Minh Đến Đối Đầu Gay Gắt
Ban đầu, mối quan hệ giữa Strauss và Oppenheimer không hoàn toàn đối lập. Khi Oppenheimer là giám đốc Phòng thí nghiệm Los Alamos trong Dự án Manhattan, Strauss, với vai trò ủy viên AEC, đã ủng hộ một số ý tưởng và đề xuất của Oppenheimer. Tuy nhiên, những rạn nứt bắt đầu xuất hiện và ngày càng sâu sắc. Nguyên nhân chính bao gồm bất đồng về bom khinh khí, xích mích cá nhân và lo ngại về an ninh.
Oppenheimer, cùng với nhiều nhà khoa học khác, bày tỏ sự nghi ngờ về tính khả thi và đạo đức của việc phát triển bom H. Ông cho rằng vũ khí này quá hủy diệt và sẽ dẫn đến một cuộc chạy đua vũ trang không kiểm soát được. Ngược lại, Strauss là người ủng hộ mạnh mẽ việc phát triển bom H, coi đó là một yếu tố răn đe không thể thiếu trước Liên Xô. Về mặt cá nhân, Oppenheimer có xu hướng coi thường Strauss trong các cuộc họp, đôi khi ngụy Strauss không đủ năng lực khoa học để hiểu các vấn đề phức tạp. Strauss, một người nhạy cảm và tự trọng, cảm thấy bị xúc phạm và nuôi dưỡng lòng căm ghét đối với Oppenheimer. Một ví dụ nổi tiếng là khi Oppenheimer công khai chế giễu quan điểm của Strauss về “đồng vị phóng xạ có thể uống được” trong một phiên điều trần của Quốc hội, điều này đã làm tổn thương lòng tự trọng của Strauss sâu sắc.
Phiên Điều Trần An Ninh Của Oppenheimer
Mối căng thẳng lên đến đỉnh điểm vào năm 1954, khi Lewis Strauss, với tư cách Chủ tịch AEC, đã khởi xướng một phiên điều trần để xem xét lại giấy phép an ninh của J. Robert Oppenheimer. Phiên điều trần này, mặc dù được tuyên bố là một cuộc điều tra khách quan, nhưng trên thực tế đã bị nhiều người coi là một “cuộc săn phù thủy” được dàn dựng bởi Strauss nhằm hạ bệ Oppenheimer.
Trong suốt phiên điều trần kéo dài nhiều tuần, Oppenheimer phải đối mặt với hàng loạt cáo buộc liên quan đến mối liên hệ trong quá khứ với các cá nhân cộng sản, những lo ngại về lòng trung thành, và cả những bất đồng của ông về chính sách vũ khí hạt nhân. Strauss đã sử dụng các nguồn lực của AEC để thu thập thông tin bất lợi về Oppenheimer và tìm cách cô lập ông. Cuối cùng, dù ủy ban điều tra không tìm thấy bằng chứng nào về sự phản bội hay gián điệp, họ vẫn kết luận rằng Oppenheimer là một rủi ro an ninh do “lỗi nghiêm trọng trong hành vi” và “thiếu thận trọng”. Giấy phép an ninh của Oppenheimer đã bị thu hồi, effectively chấm dứt sự nghiệp của ông trong chính phủ và công việc hạt nhân quan trọng. Quyết định này đã gây ra một làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng khoa học và vẫn là một vết nhơ lớn trong hồ sơ của Strauss, cho thấy ông sẵn sàng sử dụng quyền lực của mình để triệt hạ những đối thủ cá nhân và chính trị.
Hậu Quả Của Cuộc Đối Đầu: Sự Sụp Đổ Chính Trị Của Strauss
Sau khi rời khỏi vị trí Chủ tịch Ủy ban Năng lượng Nguyên tử, Lewis Strauss vẫn được Tổng thống Eisenhower tín nhiệm và đề cử vào một chức vụ quan trọng khác, nhưng lần này ông đã phải đối mặt với một bức tường kiên cố hơn.
Phiên Điều Trần Xác Nhận Năm 1959 Và Thất Bại Lịch Sử
Năm 1958, Tổng thống Eisenhower đề cử Lewis Strauss vào vị trí Bộ trưởng Thương mại. Tuy nhiên, phiên điều trần xác nhận của ông tại Thượng viện vào năm 1959 đã trở thành một cuộc chiến chính trị gay gắt. Nhiều thượng nghị sĩ, đặc biệt là những người có tư tưởng tự do và những người ủng hộ Oppenheimer, đã nhân cơ hội này để trả đũa Strauss. Họ chất vấn ông về vai trò của ông trong việc thu hồi giấy phép an ninh của Oppenheimer, về sự thiếu minh bạch của ông trong các giao dịch công khai, và về phong cách lãnh đạo chuyên quyền của ông tại AEC.
Phiên điều trần kéo dài và đầy căng thẳng, thu hút sự chú ý của toàn quốc. Nhiều nhân chứng đã được triệu tập, một số người lên tiếng ủng hộ Strauss, nhưng nhiều người khác lại chỉ trích gay gắt ông. Các cuộc đối chất nảy lửa đã phơi bày những vết rạn nứt sâu sắc trong giới chính trị và khoa học Mỹ, và khiến hình ảnh của Strauss trở nên tiêu cực trong mắt công chúng.
Vai Trò Của John F. Kennedy Và Kết Quả Bầu Cử
Trong số những thượng nghị sĩ phản đối mạnh mẽ việc phê chuẩn Lewis Strauss, có một nhân vật nổi bật là Thượng nghị sĩ trẻ tuổi đến từ Massachusetts, John F. Kennedy. Vào năm 1959, John F. Kennedy đã là một nhân vật chính trị có tầm ảnh hưởng đáng kể. Ông đã phục vụ trong Hạ viện từ năm 1947 đến 1953 và sau đó là Thượng nghị sĩ đại diện cho Massachusetts từ năm 1953. Kennedy là một anh hùng chiến tranh được trao huân chương, một tác giả đoạt giải Pulitzer, và đến từ một trong những gia đình quyền lực nhất trong chính trường Mỹ. Hơn nữa, ông đã là ứng cử viên hàng đầu cho vị trí phó tổng thống trong cuộc bầu cử năm 1956 và đang tích cực chuẩn bị cho chiến dịch tranh cử tổng thống năm 1960.
Việc Kennedy bỏ phiếu chống Strauss không phải là một hành động gây chú ý cá nhân, mà là một phần trong lập trường rộng lớn hơn của phe Dân chủ và những người chỉ trích Strauss. Kennedy đã công khai bày tỏ sự hoài nghi về cách Strauss xử lý vụ Oppenheimer và các vấn đề khác liên quan đến chính sách năng lượng nguyên tử. Kết quả cuối cùng là một thất bại nặng nề đối với Strauss. Với 49 phiếu chống và 46 phiếu thuận, Thượng viện đã từ chối phê chuẩn ông vào chức vụ Bộ trưởng Thương mại. Đây là một trong số ít trường hợp mà một ứng cử viên nội các bị từ chối trong lịch sử Hoa Kỳ và đánh dấu sự kết thúc sự nghiệp chính trị của Lewis Strauss. Thất bại này không chỉ là một đòn giáng vào uy tín cá nhân của ông mà còn là minh chứng cho hậu quả của những mâu thuẫn cá nhân và chính trị mà ông đã tạo ra.
Di Sản Và Góc Nhìn Lịch Sử Về Lewis Strauss
Cái tên Lewis Strauss luôn gợi lên những cuộc tranh luận gay gắt. Ông là một nhân vật đa chiều, vừa được ca ngợi vì những cống hiến cho an ninh quốc gia, vừa bị chỉ trích vì sự cứng nhắc và những hành động mang tính cá nhân.
Một Nhân Vật Phức Tạp Của Lịch Sử Hoa Kỳ
Trong lịch sử Hoa Kỳ, Lewis Strauss được xem là một nhân vật phức tạp và gây tranh cãi. Một mặt, ông là một người yêu nước kiên cường, tận tâm phục vụ đất nước và có tầm nhìn chiến lược về vai trò của năng lượng hạt nhân trong việc bảo vệ Hoa Kỳ trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Ông đã đóng góp vào việc thúc đẩy nghiên cứu và phát triển hạt nhân, đảm bảo Mỹ duy trì vị thế dẫn đầu về công nghệ này. Những người ủng hộ ông thường nhấn mạnh sự cẩn trọng của ông đối với an ninh quốc gia và sự cương quyết của ông trong việc đối phó với mối đe dọa từ Liên Xô.
Mặt khác, Strauss lại bị chỉ trích nặng nề vì phong cách lãnh đạo độc đoán, sự thiếu minh bạch và đặc biệt là cách ông xử lý vụ J. Robert Oppenheimer. Nhiều nhà sử học và nhà khoa học coi hành động của Strauss đối với Oppenheimer là một cuộc trả thù cá nhân, đã gây tổn hại nghiêm trọng đến sự nghiệp của một nhà khoa học lỗi lạc và tạo ra bầu không khí sợ hãi trong cộng đồng nghiên cứu khoa học. Sự kiêu ngạo và sự nhạy cảm của ông đối với những lời chỉ trích thường được coi là những điểm yếu đã góp phần vào sự sụp đổ của ông. Di sản của Strauss là lời nhắc nhở về sự giao thoa phức tạp giữa khoa học, chính trị và quyền lực cá nhân, đặc biệt trong những giai đoạn lịch sử đầy biến động.
Lewis Strauss Trong Văn Hóa Đại Chúng: Phim “Oppenheimer”
Gần đây, hình ảnh của Lewis Strauss đã được đưa trở lại tầm chú ý rộng rãi thông qua bộ phim “Oppenheimer” (2023) của đạo diễn Christopher Nolan. Được thể hiện bởi nam diễn viên Robert Downey Jr., Strauss trong phim được khắc họa là một nhân vật thông minh, xảo quyệt và đầy thù hận, người đã âm mưu hạ bệ Oppenheimer. Bộ phim đã thành công trong việc tái hiện lại không khí căng thẳng của thời kỳ Chiến tranh Lạnh và những cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ.
Tuy nhiên, như mọi tác phẩm điện ảnh dựa trên sự kiện lịch sử, “Oppenheimer” cũng có những sự giản lược và kịch tính hóa để phù hợp với ngôn ngữ kể chuyện. Ví dụ, chi tiết về việc Thượng nghị sĩ John F. Kennedy “tạo dựng tên tuổi” đã được chỉ ra là không hoàn toàn chính xác theo lịch sử như đã phân tích ở trên. Mặc dù vậy, bộ phim đã góp phần khơi gợi sự quan tâm của công chúng đến một giai đoạn lịch sử quan trọng và những nhân vật có ảnh hưởng như Lewis Strauss, thúc đẩy việc tìm hiểu sâu hơn về những sự kiện phức tạp này. Việc khắc họa nhân vật Strauss trong phim đã nhấn mạnh khía cạnh con người của ông – một người bị thôi thúc bởi lòng tự trọng bị tổn thương và niềm tin chính trị mãnh liệt, đôi khi dẫn đến những hành động gây tranh cãi.
Những Câu Hỏi Thường Gặp Về Lewis Strauss
Lewis Strauss đã làm gì nổi bật?
Lewis Strauss nổi bật với vai trò Chủ tịch Ủy ban Năng lượng Nguyên tử (AEC) Hoa Kỳ từ năm 1953 đến 1958. Ông là người ủng hộ mạnh mẽ việc phát triển bom khinh khí (bom H) và có ảnh hưởng lớn đến chính sách hạt nhân của Mỹ trong Chiến tranh Lạnh. Ông cũng được biết đến qua mâu thuẫn gay gắt với J. Robert Oppenheimer, dẫn đến việc thu hồi giấy phép an ninh của Oppenheimer.
Tại sao Lewis Strauss lại đối đầu với Oppenheimer?
Mối đối đầu giữa Strauss và Oppenheimer có nhiều nguyên nhân, bao gồm bất đồng về việc phát triển bom H (Oppenheimer phản đối, Strauss ủng hộ), xích mích cá nhân (Oppenheimer có thái độ coi thường Strauss), và lo ngại về an ninh (Strauss nghi ngờ lòng trung thành của Oppenheimer do các mối liên hệ trong quá khứ). Những yếu tố này đã dẫn đến việc Strauss khởi xướng phiên điều trần an ninh chống lại Oppenheimer.
Kết cục của Lewis Strauss như thế nào?
Sau khi rời AEC, Lewis Strauss được đề cử làm Bộ trưởng Thương mại vào năm 1959. Tuy nhiên, đề cử của ông đã bị Thượng viện Hoa Kỳ từ chối phê chuẩn với 49 phiếu chống và 46 phiếu thuận, chủ yếu do phản ứng về cách ông xử lý vụ Oppenheimer và phong cách lãnh đạo của ông. Sự kiện này đã chấm dứt sự nghiệp chính trị cấp cao của ông.
Lewis Strauss là một biểu tượng của sự phức tạp trong lịch sử Mỹ, một người đàn ông có tầm nhìn chiến lược nhưng cũng mang trong mình những định kiến cá nhân sâu sắc. Từ một người không có nền tảng học vấn cao đến một nhân vật quyền lực định hình chính sách hạt nhân quốc gia, cuộc đời ông là minh chứng cho sự tự lực và quyết đoán, đồng thời cũng là lời nhắc nhở về những ranh giới mong manh giữa quyền lực, tham vọng và trách nhiệm. Mối đối đầu của ông với Oppenheimer, cùng với thất bại chính trị sau này, đã khắc sâu tên ông vào biên niên sử như một nhân vật gây tranh cãi nhưng không thể phủ nhận tầm ảnh hưởng. Những câu chuyện về những người nổi tiếng, những sự kiện lịch sử và những góc khuất showbiz luôn được mang đến với sự chuyên sâu và đáng tin cậy, và Lewis Strauss chắc chắn là một trong những nhân vật như vậy. Nếu bạn muốn khám phá thêm nhiều nhân vật lịch sử thú vị khác, hãy truy cập interstellas.com để đọc thêm nhiều bài viết hấp dẫn.














